Bước vào phòng phỏng vấn, người ngồi trước mặt khiến tôi không nói nên lời

in-lich-tet-2018
Bước vào phòng phỏng vấn, người ngồi trước mặt khiến tôi không nói nên lời
Đánh giá bài viết

Tấm biển đặt trước mặt cô ấy viết Giám đốc nhân sự. Chân tay tôi run run, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Thấy tôi đứng như trời trồng, cô nhân viên đứng cạnh vợ cũ tôi mới hỏi rằng tôi có ổn không?

Tôi từng là một giám đốc một doanh nghiệp tư nhân, có một gia đình hạnh phúc. Khi đó, vợ tôi làm thư kí cho tôi, ai cũng khen gia đình tôi là gia đình kiểu mẫu, vừa có tiền lại có tình nghĩa. Thời gian sau, vợ tôi mang bầu, tôi cho vợ tôi nghỉ ở nhà để dưỡng thai. Vì quá tải công việc nên tôi phải tuyển một thư ký mới.

Cô thư kí mới của tôi rất trẻ, đẹp và chưa lập gia đình. Nhiều người dèm pha, nói với vợ tôi rằng dễ bị mất chồng. Vì quá tin tưởng tôi nên vợ tôi không nghi ngờ gì. Nhưng tôi không cầm lòng được trước vẻ trẻ đẹp của cô thư kí mới. Vợ tôi khi ấy mang bầu nên kém sắc hẳn, tôi đã thay lòng đổi dạ.

Khi con trai tôi ra đời, cũng là lúc tôi đề nghị li hôn với vợ. Vợ tôi cứng cỏi hơn tôi nghĩ, cô ấy đồng ý li hôn, giành được quyền nuôi con.

Thời gian đầu sau khi li hôn, tôi còn ghé thăm con thường xuyên. Về sau, tôi đắm chìm trong hạnh phúc mới mà quên luôn vợ cũ và con trai. Cô nhân tình của tôi tối ngày chỉ lo ăn chơi, mua sắm. Vì lơ là công việc, tôi bị mất một số hợp đồng quan trọng nên bị buộc thôi việc. Trong lúc tôi suy sụp, cô nhân tình lại bỏ rơi tôi để chạy theo người khác. Một thời gian dài, tôi trở nên suy sụp và cũng hối hận vì cái giá phải trả.

Tôi đắm chìm trong rượu chè, nhậu nhẹt hơn một năm ròng, chán nản không muốn làm gì. Nhiều lúc tôi muốn liên lạc với vợ cũ, xin cô ấy tha thứ, nhưng lại nghĩ mình không có tư cách đó. Sau một thời gian được bố mẹ và bạn bè động viên, tôi cũng vực dậy được tinh thần. Tôi chuẩn bị hồ sơ cá nhân để đi xin việc ở một công ty nước ngoài, mới đặt một chi nhánh ở Việt Nam.

Tôi khá tự tin vì khả năng, kinh nghiệm làm việc của mình. Hôm phỏng vấn nhận việc làm, tôi dậy sớm và chuẩn bị mọi thứ chu đáo. Khi tôi hồi hộp ngồi chờ đến lượt mình, tôi thấy một vài người phỏng vấn xong nói với nhau là sếp hỏi khó quá. Nhưng tôi vẫn rất tự tin với bản thân. Cho đến khi bước vào, tôi sững người bởi sếp phỏng vấn chính là… vợ cũ của tôi.

Tấm biển đặt trước mặt cô ấy viết Giám đốc nhân sự. Chân tay tôi run run, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Thấy tôi đứng như trời trồng, cô nhân viên đứng cạnh vợ cũ tôi mới hỏi rằng tôi có ổn không? Tôi lấy lại bình tĩnh một cách khó khăn rồi ngồi vào ghế. Vợ cũ nhìn tôi như một người xa lạ. Cô ấy bắt đầu hỏi tôi về tên tuổi, trình độ ngoại ngữ, tình trạng hôn nhân rồi đến kinh nghiệm việc làm, nhu cầu, điều kiện, kế hoạch phát triển… như chúng tôi chưa hề quen biết.
Mọi kiến thức mà tôi chuẩn bị sẵn bỗng dưng không cánh mà bay, đầu óc tôi lúc đó chỉ còn sự rỗng tuếch. Cô ấy hỏi gì thì đáp nấy một cách máy móc. Khi vợ cũ của tôi mỉm cười có ý đã phỏng vấn xong, tôi vẫn chưa hết kinh ngạc, tôi bước ra ngoài với tâm trạng hoang mang. Trên đường về, tôi cứ nghĩ mãi về hình ảnh vợ cũ mình.

Từ hôm đó, đầu óc tôi vẫn rối bời. Tôi hỏi lễ tân ở công ty thì biết vợ cũ của tôi mới vào công ty được 8 tháng nhưng chuyên môn giỏi, được mọi người yêu quí. Đặc biệt, cô ấy còn sắp đính hôn với phó giám đốc công ty. Tôi liên tiếp đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác.

Có lẽ cô ấy cũng quên chuyện xưa với tôi rồi, nhưng tôi lại muốn xin cô ấy tha thứ để làm lại từ đầu. Tôi nhớ cô ấy, nhớ con trai mình. Tuy nhiên, nếu tôi làm vậy thì đúng là không biết liêm sỉ. Nếu tôi trúng tuyển vào việc làm ấy, chắc tôi cũng khó lòng làm việc một cách thoải mái. Giờ đây, tôi cũng chưa tìm được hướng giải quyết đúng đắn. Nhiều khi tôi tự hỏi, chắc hẳn đây là quả báo cho tôi đúng không?

nguoiduatin

thiet-ke-in-an-quang-cao-tuong-lai-viet
in-lich-tet-2018

Bình luận của bạn về bài viết

Loading Facebook Comments ...